“Giá mà… anh đừng bỏ em đi… anh vẫn còn ở đây… thì sẽ tốt biết mấy…”
Trinh nói, bất giác nước mắt tràn đôi mi, cô lại nhớ về những điều xưa cũ…
….. Xnxx Cái môn Văn ngu ngốc…” Trinh nhớ tới nhiệm vụ được giao nên lẩm bẩm chửi rủa. Reng!”
Điện thoại bỗng đổ chuông, Trinh nhìn thoáng qua tên người gọi rồi nhấc máy. Tôi tên Tùng, Phan Mạnh Tùng, rất vui được gặp cô.”
“Vâng! Ấy thế mà tính khí dữ dội của Trinh đã khiến cô bé không rên một tiếng mà tiếp tục đi tới, nói cô bé cứng đầu ngoan cố cũng được. Đập vào mắt cô là một nơi trông chẳng khác nào ổ chuột, bàn ghế gỗ hỏng hóc để tứ tung, màng nhện giăng chằng chịt trên đầu, vừa bước vào đã cảm nhận được mùi ẩm mốc lâu ngày xộc vào mũi, điểm đáng khen duy nhất có lẽ là nơi này vừa mới được dọn dẹp, bằng chứng là hai túi rác lớn ngay cạnh cửa, mấy cây chổi và cả đồ hốt rác. Cô đã chuẩn bị tinh thần rằng cơ sở vật chất nơi đây hẳn sẽ không quá tốt nhưng chẳng ngờ lại tệ đến như vậy. Bỗng, Minh quay đầu xe đạp lại về phía Trinh, không đùa nữa mà bảo: “Thôi! Sau đó, Trinh bước ra bên ngoài, đến trước tấm gương để tiến hành tẩy trang. Năm đó, khi Trinh vẫn còn là một thiếu nữ. À, em mới vừa về đến phòng.”
Đầu dây bên kia là chồng của Trinh, anh ta tên Phong. Tiếng sấm sét vang lên, mấy giọt mưa bắt đầu trút xuống. Vì sao lại là môn Văn? Tiếng